“Nói hay lắm!”
Thẩm Vô Vân vỗ tay một cái, không biết là đang khen ngợi, châm biếm, hay là cả hai.
“Vậy ra, ngươi công nhận quan điểm của ta?” Lục Hàn Sinh mặc cẩm phục màu tím, thân hình cao thẳng, khí độ hiên ngang, khóe miệng thoáng nét cười nhàn nhạt.
Đối với hắn, phong độ là quan trọng nhất, bất kể lúc nào cũng phải giữ vững.




